Nhiễm Chlamydia ở mèo – Nguyên nhân, triệu chứng và cách điều trị

Trong số các bệnh lây lan qua đường hô hấp, nhiễm Chlamydia ở mèo được coi là căn bệnh gặp nhiều khó khăn trong việc chăm sóc và điều trị. Bài viết dưới đây, Thú Cảnh xin chia sẻ với các bạn nguyên nhân và cách chăm sóc mèo bị nhiễm chlamydia. Cùng theo dõi nhé!

Nhiễm Chlamydia ở mèo - Nguyên nhân, triệu chứng và cách điều trị
Nhiễm Chlamydia ở mèo – Nguyên nhân, triệu chứng và cách điều trị

1 Nguyên nhân gây nhiễm Chlamydia ở mèo?

Nhiễm Chlamydia ở mèo do một vi sinh vật nội bào có tên là Chlamydia gây ra. Cho đến nay, các nhà khoa học vẫn chưa thể phân biệt chính xác đây là vi khuẩn hay virus.

Mèo bị nhiễm Chlamydia cũng có thể lây truyền từ mèo nhiễm bệnh sang mèo bình thường hoặc khi mèo ăn phải thức ăn nhiễm Chlamydia cũng có nguy cơ lây nhiễm cao.

Việc lây truyền bệnh cũng có thể xảy ra ngay cả khi mèo của bạn không tiếp xúc với mèo bị bệnh, bị nhiễm bệnh. Vì vi khuẩn có thể lây qua ho hoặc hắt hơi từ mèo bệnh sang người chăm sóc và từ đó sang mèo khỏe mạnh.

Theo nghiên cứu, đối với một chú mèo trưởng thành, có cơ thể khỏe mạnh thì khả năng miễn dịch sẽ mạnh và không dễ mắc các bệnh nhiễm trùng.

Chlamydia đặc biệt nguy hiểm đối với mèo con vừa được mẹ đưa đi.Mèo con có thể bị nhiễm bệnh sau khi sinh. Mèo mắc bệnh Chlamydia sẽ tồn tại ở dạng niệu sinh dục.

tai xuong 14 2

2 Các triệu chứng và chẩn đoán nhiễm Chlamydia ở mèo

2.1 Triệu chứng

Nhiễm Chlamydia ở mèo cực kỳ nguy hiểm, các triệu chứng của bệnh này cũng rất ít, khó phát hiện. Vì vậy, nhiều người chủ không thể phát hiện và chữa trị kịp thời cho thú cưng của mình.
Nếu bệnh ngày càng nặng sẽ có các dấu hiệu khác nhau:

  • Khóc.
  • Màng mắt có màu đỏ, xuất hiện chất nhầy.
  • Các dấu hiệu của bệnh viêm kết mạc sẽ ngày càng gia tăng khi bệnh tiến triển ở mức độ nặng.

Điểm đặc biệt của bệnh Chlamydia ở mèo là kết mạc hơi đỏ, tiết dịch nhầy yếu và khô ở bên trong mắt. Chlamydia nếu không được điều trị kịp thời sẽ gây viêm phổi, viêm mũi, viêm tiểu phế quản. Chlamydia có thể được nhìn thấy mà không có bất kỳ triệu chứng cụ thể nào. Trong một số trường hợp, có thể quan sát thấy dịch tiết nhẹ từ niệu đạo hoặc âm đạo. Tuy nhiên, hầu hết chúng sẽ bị ẩn.

tai xuong 5 5

2.2  Chẩn đoán và điều trị

Nuôi cấy: Trước đây, nuôi cấy được coi là tiêu chuẩn vàng để chẩn đoán Chlamydia, nhưng ngày nay việc nuôi cấy thường được thực hiện trong nghiên cứu. Các bệnh phẩm thường được lấy từ mèo: tăm bông kết mạc, dịch mũi họng, trực tràng và âm đạo.

Nhuộm giemsa: Dịch kết mạc hoặc mẫu được đặt trên phiến kính, để khô tự nhiên và cố định bằng axeton trước khi nhuộm. Quan sát các tạp chất nội bào có đường kính 10 μm, các hạt ưa bazơ bên trong hoặc bên ngoài tế bào.

ELISA: Kỹ thuật ELISA có thể phát hiện trực tiếp kháng nguyên trong mẫu bệnh phẩm. Kỹ thuật ELISA có độ nhạy và độ đặc hiệu thấp hơn so với nuôi cấy tế bào, phương pháp FA trực tiếp và PCR để phát hiện nhiễm trùng ở mèo.

Xét nghiệm huyết thanh: Xét nghiệm kháng thể kháng Chlamydia huyết thanh có hiệu quả trong chẩn đoán nhưng hạn chế trong việc xác định nhiễm trùng vì hiệu giá kháng thể IgG tăng cao có thể thay đổi hoặc dai dẳng và hiệu giá kháng thể IgM tăng không ổn định.

Kỹ thuật PCR: Phương pháp này cho kết quả nhanh chóng và có độ nhạy cao, có thể phân biệt được chủng vi khuẩn nuôi cấy hoặc mô nhiễm bệnh. PCR có thể phân biệt giữa các loài thuộc họ Chlamydiaceae.

Triet san cho meo duc cung mang den nhieu loi ich cho suc khoe cua no

2.3 Làm thế nào để điều trị nhiễm Chlamydia ở mèo?

Việc điều trị Chlamydia ở mèo phần lớn phụ thuộc vào độ chính xác của chẩn đoán. Bệnh có thể khỏi nhưng cũng có thể bùng phát trở lại. Do Chlamydia liên tục xuất hiện trong cơ thể.
Chlamydia không nguy hiểm bằng: Hệ vi sinh thứ cấp bắt đầu nhân lên mạnh mẽ trên các tế bào bị ảnh hưởng. Nhưng chúng sẽ làm xấu đi tình trạng sức khỏe của con vật. Do đó, điều trị càng sớm thì khả năng hồi phục càng nhanh.

Hiện nay, bệnh Chlamydia ở mèo được điều trị bằng cách sử dụng thuốc kháng sinh. Thuốc này có thể được sử dụng dưới hai dạng: thuốc mỡ và thuốc tiêm.

Điều quan trọng nhất khi điều trị nó là tuân theo hướng dẫn của bác sĩ thú y. Ngay cả khi các dấu hiệu đã được cải thiện rõ rệt, không được dừng thuốc. Điều trị nên kéo dài trong khoảng 2 tuần.

Nếu mèo đã chuyển sang giai đoạn mãn tính, cách điều trị sẽ khác. Việc điều trị được thực hiện trong một thời gian dài hơn. Trong mọi trường hợp, bạn không được tự ý ngừng dùng thuốc.

Để có thể giúp mèo phòng bệnh, bạn nên tiêm phòng, tránh tiếp xúc với mèo nghi mắc bệnh. Vì vậy, vật nuôi trong nhà cần được tiêm phòng vắc xin đầy đủ, định kỳ để giúp chúng phòng ngừa và nâng cao sức đề kháng, chống lại bệnh tật, đặc biệt là các bệnh truyền nhiễm nguy hiểm gây tử vong cao.

Ngoài ra, bạn nên tiến hành kiểm tra định kỳ những chú mèo đã bị nhiễm Chlamydia.

Hy vọng những thông tin trên đã giúp bạn hiểu rõ hơn về bệnh Chlamydia ở mèo để có thể biết cách phòng tránh, bảo vệ và điều trị kịp thời cho mèo cưng của mình.

Related Articles

Back to top button

789club

sunwin

go88

Gọi Ngay